cặm cụi phát triển bản thân

Những áp lực tiêu cực và sự cặm cụi

Có một giai đoạn trong đời, tôi từng nghĩ rằng muốn thành công thì mình phải chạy thật nhanh.

Phải nổi bật hơn người khác.
Phải đạt được điều gì đó thật lớn thật sớm.
Phải chứng minh rằng mình không thua kém ai.

Rồi càng lớn, tôi càng nhận ra:

Thứ làm con người mệt mỏi nhất không phải là khó khăn.
Mà là sự so sánh.

Chúng ta nhìn sang bạn bè.
Nhìn sang những người “thành công” trên mạng xã hội.
Nhìn sang những người bằng tuổi mình nhưng đã có nhà, có xe, có địa vị.

Rồi bắt đầu tự hỏi:

“Tại sao họ đi xa như vậy… còn mình thì chưa?”

Và cứ như thế, rất nhiều người trẻ sống trong một loại áp lực âm thầm.

Một loại áp lực không ai ép họ cả.

Nhưng mỗi ngày, nó vẫn bào mòn tinh thần của họ từng chút một.


Có một câu hỏi mà rất nhiều bạn trẻ từng hỏi tôi

Dạo gần đây, sau khi Podcast của tôi vượt qua cột mốc 100.000 người đăng ký trên YouTube chỉ sau chưa tới 7 tháng, có khá nhiều bạn nhắn cho tôi một câu gần giống nhau:

“Chú có bí quyết gì để đạt được thành công như hôm nay?”

Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ bản thân là một người quá thành công.

Nhưng nếu phải dùng cột mốc nhỏ này như một cái cớ để chia sẻ điều gì đó… thì có lẽ tôi sẽ nói về một thứ rất đơn giản.

Một thứ mà tôi nghĩ đã âm thầm thay đổi gần như toàn bộ cuộc đời mình.

Đó là hai chữ:

“Cặm cụi.”


Áp lực lớn nhất của người trẻ thường không đến từ cuộc sống

Mà đến từ sự so sánh.

Có lần, một bạn trẻ hỏi tôi:

“Làm sao để bớt áp lực về bản thân mình?”

Bạn ấy kể rằng mình luôn đặt rất nhiều kỳ vọng cho bản thân.

Phải giỏi hơn ở độ tuổi này.
Phải kiếm được từng này tiền ở độ tuổi kia.
Phải đạt được điều gì đó trước một mốc thời gian nào đó.

Và càng kỳ vọng… bạn ấy càng thất vọng.

Sau khi trò chuyện khá lâu, tôi mới nhận ra:

Vấn đề thật sự không nằm ở kỳ vọng.

Mà nằm ở việc:

Bạn ấy đang so sánh hành trình của mình với người khác.


Có hai kiểu người rất dễ gặp trong cuộc sống

Kiểu thứ nhất là những người luôn dễ dãi với bản thân.

Họ luôn có lý do cho mọi thất bại.

Đi trễ vì kẹt xe.
Không hoàn thành công việc vì sếp hướng dẫn không rõ.
Thất bại vì xã hội không công bằng.

Nói ngắn gọn:

Lỗi luôn là của thế giới.

Và thật lòng mà nói, tôi thường tránh xa kiểu người này.

Bởi vì khi một người không còn khả năng nhìn lại bản thân mình… thì rất khó để họ thay đổi.


Nhưng kiểu người thứ hai mới là điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn

Đó là những người quá nghiêm khắc với bản thân.

Những người luôn muốn mình phải giỏi hơn.
Phải tốt hơn.
Phải đi nhanh hơn.

Khi gặp vấn đề, người đầu tiên họ trách… luôn là chính mình.

Đây thường là những người có tố chất tốt.

Có trách nhiệm.
Có ý chí.
Có khát vọng.

Nhưng nếu không biết quản lý sự kỳ vọng đó, họ rất dễ biến nó thành một loại áp lực độc hại.

Một loại áp lực khiến họ dần dần:

  • mất niềm tin vào bản thân
  • cảm thấy mình kém cỏi
  • thấy mình mãi chưa đủ tốt

“Con nhà người ta” — một trong những áp lực vô hình lớn nhất

Ở Việt Nam, có một cụm từ rất quen thuộc:

“Con nhà người ta.”

Theo tôi, đây là một trong những hình thức so sánh độc hại nhất.

Từ nhỏ, rất nhiều người đã lớn lên trong những câu như:

  • “Con nhìn người ta đi.”
  • “Bằng tuổi con người ta làm được rồi.”
  • “Con phải thành công như thế này thế kia.”

Rồi lớn hơn một chút…

xã hội tiếp tục tạo ra những khuôn mẫu khác.

Người thành công phải đi xe sang.
Phải mặc đẹp.
Phải có địa vị.
Phải nổi tiếng.

Ngày nào chúng ta cũng nhìn thấy những hình ảnh đó.

Nghe riết… chúng ta bắt đầu tin rằng đó mới là “thành công”.

Rồi khi nhìn lại bản thân mình, rất nhiều người cảm thấy:

“Mình chưa là gì cả.”

Điều đáng buồn là:

Trong quá trình chạy theo những hình mẫu đó, rất nhiều người quên mất một điều rất quan trọng:

Thành công lớn nhất thật ra là hạnh phúc.

Tiền bạc, địa vị hay danh tiếng… suy cho cùng cũng chỉ là công cụ.

Nếu có tất cả mọi thứ nhưng mỗi ngày đều sống trong áp lực, mệt mỏi và bất an…

thì đó chưa chắc đã là thành công.


Có một cách rất đơn giản để thoát khỏi áp lực so sánh

Đó là:

Cặm cụi.

Tôi rất thích từ này.

Nó nghe có vẻ hiền lành.

Nhưng thật ra lại cực kỳ mạnh mẽ.

Cặm cụi nghĩa là:

  • âm thầm làm việc
  • không ồn ào
  • không so đo
  • không nhìn ngang nhìn dọc

Chỉ tập trung vào một việc duy nhất:

Làm cho ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một chút.


Đó cũng là cách tôi làm Podcast này

Rất nhiều người nghĩ rằng khi làm YouTube, người ta phải liên tục nhìn đối thủ.

Ai nhiều view hơn.
Ai đang hot hơn.
Ai đang làm format gì.

Nhưng thật lòng…

suốt thời gian làm Podcast, tôi gần như chưa bao giờ quan tâm người khác đang làm gì.

Tôi không biết có bao nhiêu kênh giống mình.
Không biết ai nhiều lượt xem hơn mình.

Thay vào đó, tôi dành thời gian để nghĩ:

  • Làm sao nội dung tốt hơn một chút?
  • Nhạc nền có đang gây mất tập trung không?
  • Thời lượng như vậy đã hợp lý chưa?
  • Người nghe có cảm thấy dễ chịu hơn không?

Và cứ như vậy…

tôi cặm cụi làm.

Video đầu tiên được 1.000 view.

Thì video sau, tôi chỉ cố tốt hơn một chút.

1.100 view cũng vui rồi.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện phải hơn ai cả.

Nhưng điều thú vị là:

Rất nhiều lần khi dừng lại nhìn quanh, tôi giật mình nhận ra mình đã đi xa hơn mình tưởng rất nhiều.


Cuộc đời cũng vậy

Rất nhiều người trẻ sống như đang chạy nước rút.

Luôn muốn hơn người bên cạnh.
Muốn tới đích nhanh hơn.
Muốn chứng minh bản thân.

Nhưng cuộc đời thật ra giống một cuộc chạy marathon hơn.

Nếu cứ nhìn ngang nhìn dọc mãi…

chúng ta sẽ mất luôn niềm vui của hành trình.

Còn khi chỉ tập trung vào từng bước chân của mình…

chúng ta đi rất xa lúc nào không hay.


Điều đáng sợ nhất không phải là đi chậm

Mà là mất niềm vui trên hành trình.

Có một câu nói tôi rất thích:

“Tự tin không phải là khi bước vào một căn phòng và nghĩ mình giỏi hơn tất cả mọi người.
Mà là khi bước vào một căn phòng mà không cần so sánh mình với bất kỳ ai.”

Tôi nghĩ đó mới là đỉnh cao của sự tự tin.

Khi không còn so sánh nữa…

chúng ta bắt đầu sống nhẹ hơn.

Không còn bị áp lực bởi tốc độ của người khác.
Không còn hoài nghi giá trị của bản thân.

Lúc đó, áp lực duy nhất còn lại chỉ là:

Làm sao để hôm nay mình tốt hơn hôm qua một chút.

Và theo tôi…

đó là loại áp lực đẹp nhất.


Bí quyết lớn nhất thật ra rất nhỏ

Nếu hôm nay ai đó hỏi tôi:

“Bí quyết lớn nhất dẫn tới thành công của chú là gì?”

Thì có lẽ tôi vẫn sẽ trả lời bằng hai chữ đó.

Cặm cụi.

Âm thầm cố gắng mỗi ngày.
Không hơn thua.
Không so đo.
Không sống để chạy đua với ai cả.

Chỉ đều đặn làm cho bản thân mình tốt hơn một chút.

Nghe rất đơn giản.

Nhưng tôi tin:

Nếu kiên trì đủ lâu, nó có thể thay đổi cả một cuộc đời.

Và điều đẹp nhất là…

trên hành trình đó, chúng ta không chỉ đi xa hơn.

Mà còn sống vui hơn.

Nguồn: Hieu Nguyen

Leave A Comment