một cuộc đời đáng sống

Một Cuộc Đời Đáng Sống

Có một lần, tôi đi dự đám tang cùng một người bạn ở Úc.

Người mất là bạn thân của anh ấy.

Trong tang lễ của người phương Tây, thường sẽ có một khoảnh khắc rất đặc biệt: những người thân thiết bước lên phía trước để kể lại ký ức về người đã khuất. Không phải để nói về họ đã kiếm được bao nhiêu tiền. Không phải để kể họ thành công ra sao. Mà là kể xem… họ đã sống như thế nào.

Khi đến lượt mình, anh bạn tôi đứng lên.

Anh kể về tuổi thơ của hai người. Những ngày còn nhỏ cùng nhau lớn lên. Những lần va vấp. Những cột mốc của cuộc đời mà anh đã chứng kiến người bạn ấy đi qua.

Rồi cuối cùng, anh kết lại bằng một câu rất ngắn:

“A life well lived.”

Một cuộc đời đáng sống.

Tôi không biết vì sao, nhưng bốn chữ đó cứ ở lại trong đầu mình mãi.

Nó khiến tôi bắt đầu nghĩ tới một câu hỏi mà có lẽ ai rồi cũng sẽ phải đối diện ít nhất một lần trong đời:

Nếu một ngày mình nằm xuống…
cuộc đời của mình sẽ được kể lại như thế nào?


Chúng ta đang sống… hay chỉ đang đi theo lối mòn?

Có một điều rất lạ.

Phần lớn chúng ta bước vào đời mà không thật sự biết mình muốn gì.

Học vì người khác học.
Đi làm vì ai rồi cũng phải đi làm.
Chọn nghề vì “nghề đó ổn định”.
Sống theo những khuôn mẫu mà xã hội cho là đúng.

Rồi từng ngày trôi qua.

Chúng ta bận rộn.
Chúng ta mệt mỏi.
Chúng ta chạy theo rất nhiều thứ.

Nhưng đôi khi, giữa đêm muộn, lại có một cảm giác rất khó gọi tên:

“Đây có thật sự là cuộc đời mình muốn không?”

Theo tôi, điều đáng sợ nhất không phải là thất bại.

Mà là sống gần hết một cuộc đời rồi mới nhận ra mình chưa từng thật sự sống cho chính mình.


Cuộc đời cũng giống như gieo trồng

Tôi nghĩ rằng, để có một cuộc đời hạnh phúc và đáng sống, con người cần trải qua một giai đoạn rất quan trọng:

Giai đoạn đầu tư.

Không có trái ngọt nào xuất hiện tự nhiên.

Muốn có một cuộc đời đủ đầy, chúng ta phải có những năm tháng âm thầm gieo trồng.

Theo tôi, có bốn thứ đáng để đầu tư nhất:

  • Trải nghiệm
  • Kiến thức
  • Tài chính
  • Mindset

Và điều thú vị là: càng đầu tư vào bốn thứ này, chúng ta càng hiểu rõ bản thân mình hơn.


Trải nghiệm là cách duy nhất để tìm ra mình thật sự là ai

Rất nhiều người trẻ luôn hỏi:

“Làm sao để biết đam mê của mình là gì?”

Nhưng đam mê không phải thứ có thể ngồi một chỗ rồi nghĩ ra.

Đam mê giống như một ảo ảnh trong sa mạc.
Ai cũng muốn tìm thấy nó.
Nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn đi đủ xa.

Cách duy nhất để biết mình thích gì là trải nghiệm thật nhiều.

Và không chỉ trải nghiệm qua loa.

Mà phải đủ lâu. Đủ sâu.

Giống như học đàn.

Những ngày đầu tiên luôn rất chán. Toàn là những thứ cơ bản khô khan. Tập mãi vẫn không ra nổi một giai điệu hoàn chỉnh.

Đa số mọi người bỏ cuộc ở giai đoạn đó.

Nhưng nếu đi tiếp…
từ từ, bạn bắt đầu chơi được một bản nhạc.
Rồi bạn thấy vui.
Rồi niềm vui đó lớn dần lên.

Và biết đâu, nó trở thành đam mê của cả cuộc đời.

Nếu bỏ cuộc quá sớm, có thể chúng ta đã vô tình đánh mất cơ hội tìm ra điều mình thật sự yêu thích.

Đó là lý do tôi luôn nghĩ rằng:

Những năm đầu đời nên là khoảng thời gian để trải nghiệm nhiều nhất có thể.

Đi làm.
Va vấp.
Học cái mới.
Thử cái mình chưa từng thử.

Kể cả khi cuối cùng nhận ra đó không phải con đường dành cho mình… thì nó vẫn là một trải nghiệm đáng giá.

Bởi xét cho cùng, sống cũng chính là để trải nghiệm.


Tuổi trẻ là lúc “chơi thật nhiều ván bài”

Tôi rất thích một hình ảnh.

Cuộc đời giống như một trò chơi lớn.

Và mỗi trải nghiệm là một ván bài.

Nếu chỉ chơi vài ván, khả năng tìm ra trò mình thật sự yêu thích là rất thấp.

Nhưng nếu đã chơi hàng trăm ván…

thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm thấy vài “trò chơi” khiến mình muốn gắn bó cả đời.

Có những người may mắn tìm thấy đam mê rất sớm.

Nhưng cũng có người loay hoay đến tận 30 tuổi, 40 tuổi.

Điều đó không đáng sợ.

Điều đáng sợ là chưa từng dám thử.


Tự do tài chính không phải để giàu. Mà để được sống theo cách mình muốn

Ngay từ khi có đồng lương đầu tiên, tôi nghĩ mỗi người nên bắt đầu hành trình xây dựng tự do tài chính.

Không phải để khoe khoang sự giàu có.

Mà để một ngày nào đó, chúng ta có quyền lựa chọn cuộc đời mình.

Có rất nhiều người đang sống trong một công việc họ không yêu thích… chỉ vì không có lựa chọn khác.

Có rất nhiều người muốn nghỉ ngơi nhưng không dám nghỉ.
Muốn thay đổi nhưng không dám đổi.
Muốn sống cho mình nhưng luôn bị nỗi lo cơm áo kéo lại.

Tự do tài chính, ở một góc độ nào đó, chính là:

Không để tiền bạc quyết định toàn bộ cuộc đời mình.

Và để đạt được điều đó, con người cần rất nhiều năm kỷ luật, tích lũy và đầu tư.


Kiến thức và mindset mới là thứ tạo ra một con người vững vàng

Tiền rất quan trọng.

Nhưng có những thứ còn quan trọng hơn tiền.

Đó là cách suy nghĩ.

Là mindset.

Là khả năng đứng dậy sau thất bại.
Là tinh thần luôn học hỏi.
Là sự kiên trì.
Là việc biết đủ.
Là khả năng không bị vật chất điều khiển.

Những thứ này không thể mua được.

Nó chỉ có thể được xây nên từ trải nghiệm, va chạm và quá trình trưởng thành rất dài.

Và rồi đến một lúc, chúng ta bắt đầu hiểu mình hơn.

Biết điều gì làm mình hạnh phúc.
Biết điều gì thật sự quan trọng.

Khi đó, cuộc đời mới thật sự bắt đầu.


Hạnh phúc lớn nhất đến khi con người bắt đầu cho đi

Có một điều tôi nhận ra:

Những tầng hạnh phúc cao nhất thường không đến từ việc nhận thêm cho bản thân.

Mà đến từ việc tạo ra giá trị cho người khác.

Có người chọn chia sẻ kiến thức.
Có người xây doanh nghiệp giải quyết vấn đề cho xã hội.
Có người dành thời gian giúp thế hệ trẻ đi nhanh hơn mình ngày trước.

Đó là lúc con người bắt đầu nghĩ tới “legacy” — thứ mình để lại sau khi rời khỏi cuộc đời này.

Không phải mình sở hữu bao nhiêu.

Mà là:

Mình đã khiến thế giới tốt đẹp hơn được bao nhiêu.


Điều nên để lại cho con cái không phải tiền bạc

Tôi rất thích một suy nghĩ trong bài gốc:

Không nên để lại quá nhiều tiền cho con cháu.

Thứ đáng để lại hơn là:

  • cách tư duy
  • nguyên tắc sống
  • khả năng học hỏi
  • bản lĩnh đứng lên từ số 0

Bởi nếu có những điều đó, dù bắt đầu lại từ tay trắng, con người vẫn có thể tự xây dựng một cuộc đời hạnh phúc.

Còn nếu thiếu chúng, rất nhiều tài sản rồi cũng sẽ mất đi.


Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Có một câu rất hay mà chúng ta vẫn thường nhìn thấy:

“Độc lập – Tự do – Hạnh phúc.”

Ngẫm kỹ, đó cũng có thể là hành trình của cả một đời người.

Đầu tiên là học cách độc lập.
Tự nuôi sống mình.
Tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.

Rồi dần dần xây dựng tự do.
Tự do tài chính.
Tự do suy nghĩ.
Tự do được sống theo cách mình muốn.

Và cuối cùng…

chính sự tự do đó sẽ mở đường cho hạnh phúc.

Không phải kiểu hạnh phúc ngắn ngủi đến từ vật chất.

Mà là cảm giác bình yên khi biết rằng:

Mỗi ngày mình đều đang sống đúng với cuộc đời mà mình muốn.


Một ngày nào đó…

Rồi ai trong chúng ta cũng sẽ đến đoạn cuối của hành trình.

Có người ra đi với rất nhiều tiền.
Có người ra đi với danh tiếng.
Có người ra đi trong tiếc nuối.

Nhưng có lẽ điều đẹp nhất vẫn là:

Được ai đó nhắc về mình bằng một câu thật nhẹ:

“Đó là một cuộc đời đáng sống.”

Và có lẽ, như thế… là đủ.

Nguồn: Bài chia sẻ từ Hieu Nguyen

Leave A Comment